Một Giọt Đàn Bà

Thông tin chi tiết

  • Tác giả: Nguyễn Ngọc Thạch
  • Nhà xuất bản: Nxb Hà Nội
  • Nhà phát hành:
  • Mã Sản phẩm:
    9786045538418
  • Khối lượng:
    264.00 gam
  • Ngôn ngữ:

    Tiếng Việt

  • Định dạng:

    Bìa mềm

  • Kích thước:

    12 x 20 cm

  • Ngày phát hành:
    22/06/2019
  • Số trang: 252

 

Tôi bị ám ảnh bởi đàn bà, nhất là những người đàn bà cá tính, mạnh mẽ. Thỉnh thoảng cũng nhận ra trong mình có một phần đàn bà ẩn dật, lâu lâu vẫy vùng đòi thoát ra ngoài.
Hầu hết những nhân vật đàn bà tôi tạo ra, thường hút thuốc, uống rượu, sẵn sàng làm tình với thằng đàn ông mình thích, và có thể đá nó xuống khỏi giường nếu không cảm thấy vui.
Nhưng cuối cùng, khi yếu lòng nhất, đàn bà cũng tìm một khuôn ngực đàn ông, nóng hổi, áp mặt vào khóc cho thỏa cơn đau.
Ôi, cái kiếp đàn bà, ngàn người như một.
Đàn bà của Thạch, cũng vậy!
Đọc thử: 
– Mày tự cảm thấy cuộc sống mình chán nản và muốn thay đổi à? – Hương gẩy nhẹ điếu thuốc, tàn rơi xuống cái gạt tàn thủy tinh cầu kỳ giữa bàn, một làn khói nhẹ bẫng dâng lên, quyện mất tăm vào không gian.
– Có lẽ. – Tôi mỉm cười, bâng quơ, không ngờ chưa hỏi Hương đã biết tôi đang cảm thấy thế nào.
– Ngay từ khi mày lấy ông Nghiêm, tao đã cản nhưng mày không nghe… giờ thấy rõ hậu quả chưa?
– Bớt cay nghiệt giùm tao một chút… tao đủ mệt mỏi rồi.
Hương lại trầm ngâm hút thuốc, cười khẩy, bất cần cố hữu.
Thoảng một giây, tôi ước mình có được sự mạnh mẽ và bất cần của Hương kinh khủng. Còn nhớ hồi tiểu học, trong khi tôi đang đứng tu tu khóc vì bị bọn con trai chòng ghẹo, Hương lại túm áo một trong số bọn chúng để dạy cho bài học phải lễ phép với con gái ra sao. Hương đấy!
– Và ca khúc tiếp theo, xin được gởi tặng hai người đàn bà đẹp bàn 15.
Tôi nhướn mắt nhìn xuống con số 15 tròn trĩnh trên bàn, Hương chong mắt tìm nơi cất tiếng nói.
Người vừa lên tiếng là một chàng trai trẻ, quần jeans, áo blazer khoác ngoài. Gương mặt xương xương, ấn tượng người đối diện bởi chiếc mũi cao, thẳng. Dù khoảng cách từ bàn tôi tới sân khấu không xa lắm, nhưng ánh đèn vàng huyễn hoặc của quán cà phê chỉ đủ để tôi lờ mờ nhận ra cậu là một anh chàng đẹp mã.
Sau tràng pháo tay và những cái quay đầu nhìn về phía chúng tôi của khách trong quán, cậu trai nhẹ nhàng ngồi xuống bên cây piano gỗ cổ điển. Ngón tay gầy, trắng muốt rụng trên phím dương cầm. Giai điệu Unchained Melody buồn héo hắt trầm bổng, ghì chặt cảm xúc cùng không gian chung quanh.
Mời bạn đón đọc.